Chuyện phật gia: Mượn tiền?

Thực tế trong cuộc sống, thí chủ ai cũng đều sẽ ít nhất bị hỏi vay tiền một vài lần. Nhưng đa số đều không thể chối từ vì nhiều lý do khác nhau.

Điều khó làm nhất là gì? Là vay mượn!

Thí chủ tất nhiên sẽ luôn coi người cho mình vay tiền lúc khó khăn là quý nhân. Không chỉ là tiền, mà một chút giúp đỡ thôi cũng là điều vô cùng đáng quý.
Thời nay người như vậy rất hiếm gặp, nếu như gặp được thì thí chủ nên trân quý cả 1 đời!
Người cho thí chủ mượn tiền lúc thí chủ đang khốn khó, không phải bởi người ta nhiều tiền quá không biết tiêu vào đâu, mà bởi vì họ muốn giúp đỡ thí chủ một chút vào lúc khó khăn ấy.
Thứ cho thí chủ mượn không phải là tiền, mà là một tấm lòng, là sự tin tưởng, là sự động viên, là niềm tin vào khả năng và là sự đầu tư vào tương lai của bạn…
Hy vọng bạn bè có thể mãi đặt niềm tin nơi mình mà không đắn đo gì là điều khó mà làm được! Làm mất lòng tin nơi người khác chính là sự mất mát rất lớn trong đời người! Xin hãy đặt chữ tín ở vị trí thích đáng!
Sự chân thành của bạn bè là tài sản của cả một đời người! Đồng thời, thí chủ hãy nhớ rằng:
– Người chủ động trả tiền trước trong các buổi hẹn, không phải bởi họ dư dả tiền bạc, mà bởi họ coi tấm chân tình với thí chủ còn hơn cả tiền bạc.
– Lúc hợp tác có thể nhường thí chủ phần lợi hơn, không phải bởi họ ngốc, mà bởi họ là người biết sẻ chia.
– Khi công tác nếu luôn chủ động nhận lấy phần việc khó, không phải bởi họ muốn thể hiện bản thân, ấy bởi đó là người có trách nhiệm với tập thể.
– Khi gặp mâu thuẫn liền nói lời xin lỗi, không phải do họ sai, mà bởi họ biết điều gì mới đáng để giữ gìn hơn là cái tôi vị kỷ của bản thân.
– Người nguyện ý giúp đỡ thí chủ không phải họ nợ thí chủ điều gì, mà bởi họ coi thí chủ là người đáng trân trọng.
– Người ta giúp thí chủ vì mối lương duyên quý báu, không phải vì đó là bổn phận, bạn đừng coi đó là lẽ đương nhiên mà coi nhẹ.

Minh Xuân biên dịch

‘Mẹ già như chuối chín cây’, đọc xong câu chuyện này rất nhiều người bật khóc

Ân hận lớn nhất đời này của chúng ta chính là chưa bao giờ kịp nói một lời yêu thương với những đấng sinh thành… 

Ở làng nọ, có một cây táo vừa cao vừa lớn, quanh năm cây lá xanh tươi, quả sai trĩu trịt. Cây táo mọc ngay đầu làng, suốt bao nhiêu năm nay đã trở thành nơi che mưa cho nắng cho dân làng. Tụi trẻ con cũng hay kéo nhau ra đây chơi trốn tìm.

Có những đêm trăng sáng, giữa ánh trăng vằng vặc mênh mang, bọn trẻ đuổi nhau quanh gốc cây, tiếng cười giòn tan vang trong không trung thăm thẳm. Cây táo cổ thụ lại mỉm cười nhìn chúng hạnh phúc. Những chiếc lá vui vẻ đu đưa như đang cất tiếng hát nhè nhẹ.

Một cậu bé ở trong làng rất thân thiết với cây táo, hàng ngày đều chạy ra gốc cây chơi thơ thẩn một mình. Đến mùa hoa táo, cậu nhặt những bông hoa trắng muốt nhỏ li ti, rồi xếp hình trái tim, hình cái kính và ông mặt trời. Chơi chán cậu lại leo lên chạc cây gần mặt đất, ngồi vắt vẻo trên đó. Cậu tưởng tượng như mình đang chuẩn bị bay thẳng lên cung trăng chơi với chị Hằng và chú Cuội vậy.

Có những khi mệt lả, cậu lại ngủ luôn trên những chạc cây. Cậu thích nhất là những lúc trời nắng nóng oi bức được ngồi dưới tán cây mát mẻ. Cây táo mỉm cười hạnh phúc nhìn cậu bé, ôm trọn cậu vào giữa những tán cây của mình. Cậu bé leo lên cây, chọn những trái chín mọng, đỏ ươm, vừa ăn vừa cười tít cả mắt.

Ảnh minh họa. Dẫn theo baotreonline.com

Bốn mùa xuân hạ thu đông nối đuôi nhau, mọi người trong làng cũng đã quen với cảnh cậu bé suốt ngày quanh quẩn bên cây táo. Cậu rất yêu cây táo, có những lúc mẹ gọi về ăn cơm, gọi tới 3, 4 lần mới kéo được cậu về nhà.

Mẹ nhìn cậu cười xòa nói: “Thân nhau nhỉ? Tối cho ngủ luôn trên cây với bầy dơi nhé”.

Cây táo cũng rất yêu mến và thích chơi với cậu.

Về sau lớn lên, cậu bé bắt đầu bận rộn với bài vở và hò hẹn với bè bạn, không còn thói quen hàng ngày tới chơi đùa với cây táo nữa. Thi thoảng thấy bóng cậu đi ngang qua, cây táo mừng lắm, những tán cây như muốn vươn tới, sà vào lòng cậu bé.

Một hôm, cậu lại tới chỗ cây táo, cây táo buồn buồn, nói muốn chơi đùa với cậu. Cậu nói: “Không được, tớ không còn nhỏ nữa, không thể chơi với bạn được nữa. Tớ muốn chơi ô tô với tàu thủy điều khiển từ xa cơ, nhưng tớ lại không có tiền mua”.

Cây táo nói: “Thật là tiếc, tôi cũng không có tiền cho cậu. Nhưng nhìn này, những trái táo trên thân tôi trông rất đẹp mắt, lại ngon miệng nữa. Cậu hãy hái hết quả trên cây của tôi mang đi bán, chẳng phải cậu sẽ có tiền rồi hay sao?”.

Cậu bé vô cùng cảm kích, hái tất cả trái táo trên cây xuống, vẻ mặt hớn hở, cậu nhảy chân sáo rời đi.

Sau đó, rất lâu sau cậu bé cũng không trở lại. Cây táo đứng một mình giữa không gian vắng lặng, hồi tưởng lại khuôn mặt đáng yêu của cậu rồi thở dài. Cây táo lặng lẽ đứng im phăng phắc, chẳng buồn nhúc nhích lấy một cái lá, cứ đau đáu nhìn về con đường làng nhỏ quanh co dẫn đến nhà cậu bé.

Một hôm, cuối cùng thì cậu bé cũng đến. Nhưng không còn là cậu bé ngày xưa với khuôn mặt bầu bĩnh nữa. Giờ cậu đã là một chàng thanh niên cao lớn. Nhưng trong lòng cây táo, cậu vẫn là cậu bé ngày nào. Cây táo quá đỗi vui mừng, sà tán cây xuống vuốt ve khuôn mặt cậu, vẻ mời mọc cậu bé cùng chơi với mình.

Cậu nói: “Không được, tôi không có thời gian chơi với bạn được đâu. Tôi bận lắm. Tôi chuẩn bị lấy vợ đấy. Nhưng nhà tôi nhiều chỗ bị mục nát hết rồi, chúng tôi cần một ngôi nhà mới, sau này còn đón bọn trẻ ra đời nữa. Bạn có thể giúp tôi không?”.

Tôi không có nhà”, cây táo nói. “Nhưng, cậu có thể chặt hết cành cây của tôi xuống để đóng lấy một cái nhà. Cậu sẽ không phải lo lắng cho vợ con mình nữa”.

Thế là cậu thanh niên chặt hết cành cây xuống, vui vẻ chở về dựng nhà. Nhìn thấy cậu thanh niên vui vẻ, cây táo cũng hớn hở ra mặt. Mặc dù trên thân cây táo thi thoảng lại ứa ra những vết nhựa đùng đục, lâu lâu chuyển thành màu vàng vàng. Có lẽ phải mất một thời gian thật lâu những vết nhựa ấy mới khô đi, cây táo mới không bị bứt rứt vì cơn đau đớn gặm nhấm.

Nhưng từ đó không thấy cậu thanh niên đến thăm cây táo nữa. Giờ cây táo không còn cành lá xum xuê như trước. Những trái táo mới ra cũng còi cọc, không còn mọng nước và ngọt lịm. Người dân trong làng cũng không dừng chân trò chuyện dưới gốc cây táo cành lá xác xơ nữa.

Cây táo cứ đứng một mình lẻ bóng và ủ rũ suốt ngày này qua ngày khác, suốt tháng này qua tháng khác, suốt năm này qua năm khác. Cây táo lại chìm vào sự cô đơn và nỗi bi thương da diết vì mong nhớ “cậu bé”.

Một mùa hè nọ, cậu thanh niên đã trở về! Cây đại thụ quá đỗi vui mừng nói: “Lại đây chơi với tôi nào. Cậu đi đâu mà giờ mới về, tôi nhớ cậu lắm đó, cậu có biết không?”.

Cậu thanh niên giờ đã bước sang tuổi ba mươi, một vài nếp nhăn vì lo toan cho cuộc sống đã in hằn trên trán cậu. Cậu nói: “Bây giờ tâm trạng tôi không được vui, mỗi ngày tôi lại già đi. Mà tôi thì muốn căng buồm ra khơi, muốn tìm một góc trời bình yên để có thể thư giãn một chút. Bạn có thể cho tôi một con thuyền không?”.

Cây táo nhìn lại thân xác tàn tạ của mình, chẳng còn gì ngoài vài cành cây to. Cây táo âu yếm nhìn cậu nói: “Hãy chặt những cành to của tôi đi mang đi làm thành một cái thuyền! Cậu sẽ được thỏa nguyện”.

Thế là cậu đốn hạ những cành to của cây đại thụ xuống để làm thành một chiếc thuyền gỗ chắc chắn. Trước khi rời đi cậu ôm chầm lấy cái thân cây trơ trọi, mắt cậu ươn ướt. Cây táo chỉ mỉm cười hiền từ với cậu, ánh mắt đau đáu dõi theo cho tới khi bóng cậu khuất hẳn…

Ảnh minh họa. Dẫn theo tiengviet.com

Lần này cây táo không còn sung sức như trước nữa. Cái thân cây cô độc trơ trọi như muốn oằn mình xuống. Trên thân cây đã thêm những lớp vỏ xù xì, thô ráp. Cây táo biết mình đã già thật rồi, không biết có thể tiếp tục chờ đợi “cậu bé” trở về không nữa. Những giọt nhựa cây to như giọt nước mắt nhỏ xuống thân và gốc cây. Cây táo đau đớn vì phải lìa xa một phần thân thể của mình thì ít mà vì xa “cậu bé” thì nhiều.

Cậu thanh niên vui vẻ giong buồm ra khơi thực hiện hoài bão của mình. Cậu cũng không nghĩ quá nhiều về cây táo. Không biết bao nhiêu cái xuân hạ thu đông nối gót nhau qua đi như cuốn tranh bốn mùa lần giở hết trang này tới trang khác. Chẳng biết đã bao lâu rồi cây táo không được thấy khuôn mặt cậu.

Có những hôm trái gió trở trời, cây táo trông lại càng xác xơ, gầy guộc hơn trước. Thân cây táo dần dần bị bầy mối ăn mục ruỗng, người ta phải chặt cả thân cây táo đi, chỉ còn để trơ lại cái gốc cây xù xì.

Mấy chục năm sau, cuối cùng thì cậu thanh niên cũng quay về thăm cây táo. Nhưng giờ cậu đã là một ông lão tóc bạc, cái lưng cũng không còn thẳng như trước.

Cây táo nhìn thấy cậu vui như nắng hạn gặp mưa rào nhưng bất chợt buồn bã vì mình chỉ còn trơ cái gốc. Cây táo nói: “Xin lỗi cậu nhé. Tôi đã không còn gì cho cậu nữa rồi, quả của tôi cũng hết rồi”.

Ông lão nói: “Răng của tôi đã rụng hết, không thể ăn được trái cây nữa rồi”.

Cây táo lại nói: “Tôi cũng không còn cành to để cậu leo lên nữa”.

Ông lão lại nói: “Tôi già rồi, không leo nổi nữa đâu”.

Thân của tôi đã bị mối ăn mục ruỗng hết, người dân trong làng cũng đẵn đi rồi. Tôi chẳng còn thứ gì có thể cho cậu được nữa… Chỉ còn lại mỗi cái rễ già khô này thôi”. Trên khuôn mặt nhăn nheo của cây táo đã ngân ngấn những giọt nước mắt.

Ông lão nói: “Đã bao năm trôi qua, bây giờ tôi cũng đã thấm mệt. Tôi chẳng còn thiết tha gì nữa. Tôi chỉ muốn có một nơi để nghỉ ngơi thôi”.

Cây táo reo lên vui mừng:

Được, vậy thì cái rễ già của tôi thích hợp nhất cho cậu nghỉ ngơi rồi, hãy ngồi xuống và nhắm mắt lại, tôi sẽ ru cho cậu ngủ nhé!”.

Ông lão ngồi xuống, cây đại thụ vui mừng rớt nước mắt… Bao nhiêu ký ức lại ùa về. Nhớ những ngày đầu, khi ấy ông lão bây giờ chỉ là một cậu bé lon ton xếp hình trái tim dưới gốc cây, đến khi cậu có một mái ấm của riêng mình, rồi lại bay cao bay xa nơi chân trời góc biển. Giờ này cậu lại trở về bên cây táo.

Với cây táo, đó đã là điều quá mãn nguyện rồi, là hạnh phúc tuyệt vời nhất rồi. Cây táo hạnh phúc vì mình đã làm tất cả những gì có thể, chỉ cần cậu bé vui là được. Dẫu sức tàn lực kiệt, cây táo vẫn thấy hạnh phúc lâng lâng khi lại được dang tay ôm “cậu bé” vào lòng, lắng nghe hơi thở và vuốt ve cậu…

Bao nhiêu ký ức lại ùa về, kỷ niệm đã qua như được thâu lại trong một cuộn phim. Giờ đây cậu bé đã già, cây táo đã mục ruỗng, cuộc đời rồi cũng có lúc kết thúc, hãy trân quý những gì bạn đang có. Ảnh dẫn theo lamcachnao.net

***

Cây táo và cậu bé trong câu chuyện trên là một ẩn dụ rất sâu sắc. Bạn có từng nghĩ rằng phải chăng cây táo ấy chính là hình ảnh của cha mẹ, còn cậu bé kia chính là chúng ta?

Ngày nhỏ, chúng ta thích chơi đùa với cha mẹ. Sau khi lớn lên, có những người bạn mới rồi có người yêu, rồi có vợ. Ta lại rời xa cha mẹ để theo đuổi hạnh phúc và sự nghiệp của riêng mình. Chỉ đến khi gặp chuyện buồn đau, phiền phức, muốn tìm một bến đỗ bình yên sau tháng ngày mỏi mệt, chúng ta mới quay về bên họ.

Nhưng dẫu ta đối xử với cha mẹ thế nào thì cha mẹ cũng vẫn mãi mãi ở đó, mòn mỏi chờ đợi bóng dáng của ta. Cha mẹ dốc cạn mọi thứ chỉ để được nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt chúng ta. Có thể bạn cho rằng cậu bé thật tàn nhẫn với cây đại thụ, nhưng trớ trêu rằng đó lại là cách mà rất nhiều người chúng ta đang đối đãi với cha mẹ mình.

Xin hãy trân quý thời gian được ở cùng cha mẹ, bởi vì: “Mẹ già như chuối chín cây, biết ngày nào rụng, biết ngày nào rơi!”. 

Thời gian vẫn cứ trôi đi mang thêm những nếp nhăn trên gương mặt cha mẹ, lấy đi sức sống trên dáng hình của cha mẹ. Một sớm mai, ngoảnh nhìn trong gương, tóc đã bạc đi mấy phần, da đã điểm vết đồi mồi.

Rồi đến một ngày thời gian cũng đón cha mẹ tới một thế giới khác. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng đợi. Ân hận lớn nhất đời này của chúng ta chính là chưa bao giờ kịp nói một lời yêu thương với những đấng sinh thành…

Minh Nguyệt 

Tại sao chúng ta nên tha thứ cho người khác?

Tha thứ là gì? Tha thứ là một lời nói hay là sự buông bỏ thù hận từ trong tâm? Hãy đọc câu chuyện dưới đây và cùng suy ngẫm.

Khi còn là những đứa trẻ, chúng ta thường bị ép buộc phải tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Nếu một đứa bé cướp đồ chơi của bạn mình, cha mẹ sẽ bắt chúng phải xin lỗi và tha thứ cho nhau. Lời xin lỗi đó được coi là tuyên ngôn của sự tha thứ. Tuy nhiên, sự hằn học và mâu thuẫn thì vẫn có thể còn đang chất chứa trong lòng.

Khi trưởng thành, chẳng còn ai nhắc nhở bạn phải làm điều này điều khác. Việc nghe được lời xin lỗi từ ai đó lại càng trở nên hiếm hoi. Cuộc sống dần thiếu đi sự chân thành và vị tha, lòng người càng khép lại, sự oán trách cũng nhiều lên.

Câu chuyện sau đây sẽ giúp ta hiểu rằng, thù hận là liều thuốc độc và tha thứ chính là phương thuốc nhiệm màu nhất để hạnh phúc.

Câu chuyện về củ khoai tây

“Một ngày nọ, thầy giáo yêu cầu mỗi chúng tôi mang một túi nilông sạch và một bao tải khoai tây đến lớp. Sau đó, thầy bảo mỗi lần chúng tôi không tha thứ lỗi lầm cho người nào đó thì hãy chọn ra một củ khoai tây, viết tên người ấy và ngày tháng lên đó, rồi bỏ nó vào túi nilông. Sau vài ngày, túi của nhiều người trong lớp đã bắt đầu nặng dần.

Sau đó, thầy lại yêu cầu chúng tôi phải luôn đeo cái túi đấy bên mình dù đi bất cứ đâu, ngủ hay làm việc. Sự phiền phức khi phải mang vác một cái túi chứa hàng chục củ khoai tây khiến chúng tôi càng cảm nhận rõ ràng gánh nặng tinh thần mà mình đang chịu đựng. Không những thế, chúng tôi còn phải luôn để tâm đến nó, nhớ đến nó và nhiều khi đặt nó ở những chỗ chẳng tế nhị chút nào.

Qua thời gian, khoai tây bắt đầu phân huỷ thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa và chúng tôi không muốn mang nó bên mình nữa…”

Tha thứ không đồng nghĩa với việc giữ những khúc mắc, đau khổ, và sự không hài lòng ở trong tâm. Làm như vậy, bạn chỉ đang kìm nén những nỗi đau lại. Bạn sẽ cứ nghĩ mãi về những chuyện không vui, những vết thương lòng mà không để ý tới viễn cảnh lạc quan hơn. Vì vậy, tha thứ trước tiên chính là buông bỏ những tiêu cực của bản thân mình. Bạn phải bao dung với con người mình thì mới biết cách bao dung với người khác.

Chúng ta thường cho rằng tha thứ là làm việc tốt với người được tha thứ, giống như ‘cho phép’ họ giũ bỏ những gánh nặng tinh thần. Thực chất, tha thứ là món quà cho chính bản thân bạn. Tha thứ là để quá khứ ở lại và nhìn vào hiện tại và tương lai. Sự giận dữ và oán hận chỉ làm chúng ta càng khổ tâm hơn, mất thời gian suy nghĩ và kìm hãm sự thăng hoa trong tư tưởng.

Người mạnh mẽ là người biết cách tha thứ. Bao dung với người khác đồng nghĩa với việc biết chấp nhận những thiếu xót của bản thân và vị tha với lỗi lầm của đối phương. Thay vì mãi oán trách số phận và than thở về cuộc đời hay người khác, hãy dành thời gian để làm những việc mà bạn yêu thích, ở bên những người mà bạn yêu quý và đi khám phá những vùng đất mới. Như vậy chẳng phải sẽ khiến cuộc sống nhẹ nhàng và tươi đẹp hơn sao? Cuộc sống rất ngắn, hãy học cách tha thứ cho người khác, đó cũng chính là sự ‘tha thứ’ cho chính mình.

Nguồn: sưu tầm.

 

Lời phật dạy về lòng từ bi

Trong chuyện tình cảm đa số không tránh khỏi cải vã và xem như là oan gia trái chủ của nhau,ít đặt mình vào tâm nhau để thấu hiểu,và tiếp nối lời đức phật ,Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã cho chúng ta lời khuyên như sau:

Trong các phương pháp tu tập mà Phật chỉ dạy , có một phương pháp gọi là lắng nghe với tâm từ bi và sử dụng ngôn từ hòa ái.Lắng nghe với tâm từ bi có thể giúp nối lại sự cảm thông và thấu hiểu.

Hầu hết mọi người tìm cách trốn chạy khỏi chính mình ,bởi chúng ta hầu như không biết cách lắng nghe nỗi khổ của chính mình.

Khi ta dụng tâm từ bi ĐẶT TÂM MÌNH VÀO TÂM NHAU,không nhìn thấy tức giận ở người ta thương,mà thương họ đang khổ đau ,do đó giận dữ và nói khó nghe từ họ ta cũng thông cảm được.

Khi đã cảm thông rồi ,ta hãy nói hòa ái từ bi :

Em ơi anh đã biết em chịu nhiều đau khổ,vậy mà nhiều năm qua anh đã làm những điều không phải khiến em phải buồn,bởi anh không hiểu nỗi đau của anh và của em nữa.Hãy giúp anh em nhé,hãy cho anh biết tất cả những khó khăn của em,anh không muốn tiếp tục phạm phải sai lầm trước đây và làm cho em khổ thêm nữa.

Nếu mình có thể nói với người thương mình bằng ngôn ngữ hòa ái và cảm thông nhưu vậy thì người đó có cơ hội mở lòng mình ra,khi đó ta lại dụng pháp lắng nghe với tâm từ bi, người thương của ta và cả ta nữa sẽ bớt khổ liền.

Khi ta đau khổ ta có xu hướng nghĩ rằng khổ đau của ta là do người khác gây ra.Chúng ta muốn trừng phạt người đó bởi vì họ làm cho ta khổ.Nhưng khi chúng ta thực tập hơi thở có ý thức nhìn sâu vào nỗi khổ,niềm đau của người đó,ta sẽ thấy rằng người đó cũng chính là nạn nhân của khổ đau trong lòng họ,nên họ cần được giúp đỡ chứ không đáng bị trừng phạt

Lời phật dạy về tình yêu và lòng từ bi.

Nguồn: Tổng hợp

Làm sao để hạnh phúc?

Nhiều lúc trải qua vô vàn khổ đau trên cuộc đời,ta lại tự hỏi rằng hạnh phúc nó ở đâu ,sao ta sống hoài tìm hoài mà vẫn không tìm thấy nó, Thiền Sư Thích Nhất Hạnh đã cho chúng ta một cái nhìn về hạnh phúc như dưới đây.

Trong ta mỗi người đều có ý niệm về hạnh phúc. Ta nghĩ rằng hạnh phúc là phải thế này hay thế kia, nếu không được như thế này hay như thế kia thì ta kết  luận là ta không có hạnh phúc.Như vậy là ta dễ bị kẹt vào ý niệm hạnh phúc của bản thân,và trong nhiều trường hợp đó là chướng ngại để ta có thể đạt được hạnh phúc.

Ví như ta muốn đậu một bằng cấp nào đó , và ta nghĩ rằng nếu không có cái bằng cấp đó ta sẽ  không bao giờ mình có hạnh phúc cả.Như vậy tức là ta đã bị kẹt vào một ý niệm về hạnh phúc,trong khi ta có rất nhiều cơ hội để hạnh phúc,ta lại đánh mất bởi ta đóng khung hạnh phúc của mình vào ý niệm bằng cấp kia. Đó là một cái muốn ,ái dục về bằng cấp.

Từng nghe có một anh chàng nói :”Hạnh phúc của đời tôi là phải cưới cho được cô này,nếu không cưới được thà rằng chết còn hơn,hạnh phúc không thể nào có được”, vậy là anh chàng nọ đã cột đời mình vào trong ý niệm phải cưới cho được cô kia, cưới không được thì đời không còn ý nghĩa gì cả.

Mọi thứ cột chúng ta lại đó là ý niệm, trong đạo Phật gọi là Tưởng, Tưởng về hạnh phúc, muốn có vô số điều kiện này điều kiện kia để hạnh phúc.

Trong nhiều kinh Đức Thế Tôn có dạy : “Quá khứ đã đi qua,tương lai thì chưa tới,chỉ có một giây phút ta thực sự sống đó là giây phút hiện tại”,không đi tìm hạnh phúc ở tương lai,nếu ta đem TÂM trở về giây phút hiện tại thì chúng ta sẽ nhận ra rằng chúng ta có quá đủ những điều kiện để hạnh PHÚC NGAY BÂY GIỜ VÀ Ở ĐÂY.

Một thuở nọ , có một thương gia đến gặp Phật,đi cùng với ông còn có vài trăm thương gia khác,hôm đó Phật thuyết giảng cho họ nghe về pháp HIỆN PHÁP LẠC TRÚ, Phật biết rằng các thương gia này đã phải suy nghĩ quá nhiều về những thành tựu trong tương lai.

Họ không có thời gian cho chính mình và cho những người mà họ yêu thương, vì vậy Phật dạy rằng: “Này các vị các vị đừng tìm kiếm hạnh phúc ở tương lai. Hạnh phúc đang có sẵn cho quý vị ngay bây giờ và ở đây”. Hiện tại rất đẹp, quá khứ đã đi qua,tương lai còn chưa tới, mình chỉ có giây phút thực sự sống là giây phút hiện tại,nếu sống sâu sắc mình có thể tiếp nhận trời xanh,mây trắng,chim hót,thông reo, hoa nở… những nhiệm mầu của sự sống. Ly nước trong là nhiệm mầu ,mình có thể an trú trong hiện tại để tiếp xúc với ly nước không? Hay khi uống ly nước mà nghĩ đến dự án tương lai. Hiện pháp lạc trú là nghệ thuật sống hạnh phúc.

Nếu hiện tại hạnh phúc thì chắc chắn tương lai sẽ hạnh phúc,còn nếu không có hạnh phúc ở hiện tại thì tương lai cũng không có hạnh phúc.

Giả như nếu lo rửa bát cho mau để cầm ly trà cho hạnh phúc,thì khi cầm ly trà cũng lại hối hả đến tương lai mà bỏ quên mất ly trà.

HÃY SỐNG TRONG AN LẠC NƠI HIỆN TẠI , HẠNH PHÚC ĐƠN GIẢN LÀ BÌNH YÊN TRONG TÂM HỒN

Nguồn: Sưu tầm

Bức thư về ông già Noel vẫn lay động con tim sau hơn một thế kỷ

Năm 1897, một cô bé 8 tuổi gửi thư lên tờ The New York Sun hỏi “Ông già Noel có thực không”. Không ngờ bức thư phúc đáp trở nên nổi tiếng, hơn 100 năm qua được kể lại mỗi mùa Giáng sinh.

Hầu hết mọi đứa trẻ đến mùa Giáng sinh đều hoài nghi liệu Ông già Noel có thực không. Gần 120 năm trước, cô bé Virginia O’Hanlon, 8 tuổi ở Manhattan (New York, Mỹ) cũng có câu hỏi tương tự với bố mình. Thay vì trả lời, bố Virginia đã gợi ý con gửi thư cho tờ The Sun, tờ báo nổi tiếng ở New York vào thời điểm đó.

Cô bé viết: “Xin chào quý báo. Cháu 8 tuổi. Một số bạn của cháu nói rằng Ông già Noel không có thực. Bố cháu thì bảo nên hỏi The Sun. Xin hãy cho cháu biết sự thật: Có Ông già Noel không?”.

vin-9036-1419396947.jpg                                                                              Cô bé Virginia O’Hanlon.

Đúng thế, Virginia, ông già Noel có thực. Ông có thực cũng như tình yêu và lòng quảng đại luôn hiện diện quanh ta, nhờ đó mà cuộc sống của chúng ta được vui tươi và hạnh phúc. Nếu không có ông già Noel thì thế giới của chúng ta ảm đạm biết bao. Nếu không có những em bé như cháu thì thế giới của chúng ta sẽ như thế nào? Khi đó cuộc sống sẽ chẳng có những tâm hồn trẻ thơ, chẳng có thi ca, chẳng có lãng mạn. Con người chỉ là những cỗ máy khô khan. Ánh sáng niềm tin và hy vọng của trẻ em trên khắp thế giới cũng sẽ tiêu tan. Biên tập viên Francis Pharcellus đã viết một bức thư trả lời cô bé, đồng thời đăng câu chuyện này lên số báo ngày 21/9/1897. Nội dung bức thư trả lời:“Virginia, các bạn cháu nói không đúng. Những người như họ luôn hoài nghi mọi thứ. Họ chỉ tin vào những gì họ tận mắt nhìn thấy và hiểu được, mặc dù trí óc của họ nhỏ bé biết bao. Virginia à, trí tuệ của con người, dù là người lớn hay trẻ em, tất cả đều nhỏ bé. Trong vũ trụ vĩ đại mà chúng ta đang sống, nếu ta hình dung chân lý rộng lớn như là một không gian bao la thì kiến thức của con người chỉ nhỏ nhoi bằng một con kiến mà thôi.

Nếu không tin có ông già Noel, cháu cũng sẽ chẳng tin vào những chuyện thần tiên. Cháu có thể nói với bố nhờ người canh cửa trong đêm Giáng sinh để bắt gặp bằng được ông già Noel, nhưng ngay cả nếu như không gặp được ông đi chăng nữa thì cũng đâu chứng minh được điều gì? Chưa ai tận mắt gặp ông già Noel bằng xương bằng thịt cả nhưng điều đó không có nghĩa là ông già Noel không có thực. Những điều chân thực nhất trong thế giới chúng ta là những điều mà trẻ em và người lớn đều không thể thấy được. Cháu có bao giờ nhìn thấy các nàng tiên nhảy múa trên thảm cỏ chưa? Dĩ nhiên có thể là chưa nhưng đó đâu phải là bằng chứng để cho rằng không có chuyện đó.

Không ai có thể hiểu và tưởng tượng được những điều kỳ diệu mà họ chưa từng thấy và không thể thấy được trong thế giới của chúng ta. Cháu có thể dễ dàng đập vỡ một cái lúc lắc để tìm xem cái gì kêu lách cách bên trong, nhưng trên đời này có một thế giới kỳ diệu được bao phủ bởi một bức màn kiên cố mà không một sức mạnh nào của thế gian có thể xuyên qua được. Chỉ có bằng niềm tin và tình yêu chúng ta mới vén được bức màn và cảm nhận được vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng bên trong. Những chuyện đó có thực không? Virginia à, đó là điều chân thực nhất trên thế gian này.

Ông già Noel không có thực ư? Nhờ Chúa, ông vẫn sống và sẽ sống mãi. Hàng nghìn năm sau Virginia à, mà không phải, hàng trăm nghìn năm sau, ông vẫn sẽ tiếp tục mang đến niềm vui và hạnh phúc cho những tâm hồn trẻ thơ trên khắp hành tinh này. Chúc cháu Giáng sinh hạnh phúc”.

Nguồn: Sưu tầm.

Chúc mọi người Giáng sinh an lành, nhiều niềm vui.

7 suy nghĩ luôn có trong người “Thành Công”

Niềm tin thứ 1: Mọi việc xảy ra đều có lý do

Những người thành công đều có khả năng tập trung vào điểm tích cực trong hoàn cảnh của họ và nhận ra các kết quả tích cực mà chúng đem lại. Họ luôn nghĩ đến những khả năng tích cực cho dù được nghe bao nhiêu phản hồi không khả quan từ môi trường xung quanh. Mọi việc xảy ra đều có lý do. Họ tin rằng mỗi điều bất hạnh đều chứa đựng trong đó “hạt giống” lợi ích.

Nhiều người có xu hướng tập trung vào những điểm tiêu cực hơn là tích cực. Bước đầu tiên để thay đổi là phải nhận ra nó. Niềm tin vào sự giới hạn sẽ sinh ra những con người có năng lực hạn chế. Chìa khóa chính là bỏ qua những giới hạn và thử nhiều phương cách khác. Nhà lãnh đạo là người luôn nhìn thấy cơ hội, thấy được khu vườn khi bước vào sa mạc. Không khả quan? Nếu bạn có niềm tin vững chắc vào sự tích cực, khả năng rất cao là bạn sẽ đạt được.

Niềm tin thứ 2: Không có gì là thất bại, chỉ có các kết quả 

 Mọi người luôn luôn nhận được những kết quả nào đó. Người thành công trong xã hội không phải là người không thất bại. Họ cứ mạnh dạn thử sức, nếu nó không đem lại kết quả như mong muốn thì họ xem đó như là một bài học kinh nghiệm. Họ áp dụng những gì đã học được và thử sức ở việc khác. Họ thử sức ở những việc mới và tạo ra những kết quả mới.

Có khi chúng ta học hỏi từ lỗi sai của mình, có khi chúng ta rút kinh nghiệm từ sai lầm của người khác. Tin vào sự thất bại chính là cách để đầu độc tâm trí. Vương mang cảm xúc tiêu cực sẽ ảnh hưởng xấu đến tâm lý, quá trình tư duy và trạng thái của ta. Một trong những điều khiến mọi người dễ chùn chân nhất chính là sợ thất bại.

Niềm tin thứ 3: Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, hãy nhận trách nhiệm về mình

 Những người thành đạt thường tin rằng bất cứ việc gì xảy ra, dù  tốt hay xấu, chính họ là người đã tạo ra nó. Nếu họ không tạo ra nó bằng những hành động cụ thể, có thể họ đã tạo ra nó bằng… suy nghĩ. Tạo ra những trải nghiệm trong cuộc sống – bằng hành động hoặc bằng suy nghĩ – và chúng ta có thể học hỏi từ tất cả trải nghiệm đó.

Nếu bạn không tin chính bạn là người tạo ra thế giới của mình, cho dù đó là thành công hay thất bại, cuộc sống của bạn có vẻ như được an bày sẵn. Mọi việc cứ xảy ra với bạn. Bạn là khách thể chứ không phải là chủ thể. Tại sao chúng ta phải ở đây nếu như chúng ta chỉ là một sản phẩm được tạo nên bởi những quyền lực ngẫu nhiên từ bên ngoài?

Niềm tin thứ 4: Không nhất thiết phải hiểu hết mọi khía cạnh để có thể vận dụng điều gì đó 

Chúng ta không cần phải hiểu hết mọi khía cạnh để có thể vận dụng điều gì đó. Ta cần biết cách sử dụng những gì cần thiết mà không để mình sa lầy vào việc tìm hiểu chi tiết. Nghiên cứu về những người có quyền lực, bạn sẽ nhận thấy họ có kiến thức để làm rất nhiều việc nhưng thường không tinh thông tất cả các chi tiết trong doanh nghiệp của họ.

Hãy chăm chăm vào bản chất của sự việc, tìm kiếm những gì ta cần và không quan tâm đến những thứ còn lại.  Và phải luôn ý thức được ta cần gì. Ta phải biết điều gì là cần thiết, điều gì không.

Niềm tin thứ 5: Con người là vốn quý nhất 

 Những cá nhân xuất sắc, những người tạo ra kết quả xuất sắc, thường dành cho mọi người sự tôn trọng và cảm kích sâu sắc. Họ luôn có ý thức đồng đội, đoàn kết để cùng hướng đến những mục đích chung. Ở các nhà máy tại Nhật, công nhân và nhà quản lý ăn cùng với nhau trong căn-tin và tất cả đều đóng góp vào quá trình đánh giá kết quả. Kỳ tích có thể đạt được khi chúng ta tôn trọng mọi người thay vì cố gắng thao túng họ.

Chúng ta phải luôn tỉnh táo, điều chỉnh lại hành vi của mình để chắc chắn rằng chúng ta đang tiến đến nơi mình muốn đến. Phải biết rằng khi chỉ có một người, dù cho người ấy có xuất sắc đến đâu, cũng sẽ rất khó khăn để làm tốt bằng một đội gồm những người tài năng làm việc hiệu quả cùng nhau.

Niềm tin thứ 6: Làm việc cũng là vui chơi

 Bạn có biết người nào đạt được thành công to lớn khi làm những việc mà họ ghét? Một trong những chìa khóa dẫn đến thành công là có một cuộc “hôn phối” tốt đẹp giữa những gì bạn làm và những gì bạn thích. Dường như đó là những gì mà những người thành công đang làm.

Đối với một số người, công việc trở thành nỗi ám ảnh. Có vẻ như họ không tìm được niềm vui nào trong công việc, nhưng họ không thể làm gì khác.

Nếu bạn tìm được những cách thức sáng tạo để hoàn thành công việc, chúng sẽ giúp bạn làm việc tốt hơn. Còn nếu như bạn cho rằng công việc thật vất vả, chỉ là việc phải làm để mang tiền lương về nhà, công việc sẽ chẳng bao giờ tiến triển tốt.

Niềm tin thứ 7: Không có thành công lâu dài nào mà không có cam kết

 Không có thành công vĩ đại nào mà không có sự cam kết lớn lao.

Cam kết cũng là một phần quan trọng trong sự thành công ở bất cứ lĩnh vực nào.  Và điều mấu chốt là sẵn sàng đánh đổi. Người thành công sẵn lòng làm mọi việc cần thiết. Điều đó làm cho họ trở nên khác biệt giữa đám đông.

7 niềm tin này đã đem lại điều kỳ diệu cho cho nhiều người, tôi tin rằng chúng cũng sẽ mang đến điều kỳ diệu cho bạn nếu bạn cam kết vận dụng chúng.

Trích nguồn “Đánh thức năng lực vô hạn(Unlimited power)

Cám dỗ chính là mây mù che phủ lý trí

Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn.

Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích.

Đời người không phải cũng như vậy sao. Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng.Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ.

Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống;Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc. Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian.

Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn. Vậy nên những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn từng ngày.

Sống một ngày vui vẻ là sống một ngày, sống một ngày không vui vẻ cũng là sống một ngày…….Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!

Sưu tầm

Bài học thức tỉnh con người từ một con bò

“Có những thứ từng là ‘chân lý’ của bạn, nhưng nó chưa bao giờ đúng. Chỉ đơn giản là nó được bạn rút tỉa từ những kinh nghiệm thiếu cơ sở… mà bạn không nhận ra”.

Ngày xửa ngày xưa, có một ông thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm. Ông muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc, ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi ngưòi hiểu vì sao nhiều người chỉ sống cuộc đời bình bình và tầm thường.

Xét cho cùng, ông giáo nghĩ, có quá nhiều người, cả nam lẫn nữ dường như không thể vượt qua các trở ngại ngăn cản họ thành công và đành bằng lòng sống một cuộc đời thiếu hụt và khốn khó. Ông giáo biết rằng để một người trẻ tuổi lãnh hội được bài học rất quan trọng này, người đó nên tận mắt chứng kiến chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta cho phép sự tầm thường chi phối cuộc đời mình.

Để dạy được những bài học quan trọng này, ông giáo quyết định cùng vói người học trò của mình lên đường đi đến một ngôi làng nghèo khổ trong vùng. Cảnh khổ đau và hoang tàn bày ra khắp nơi, và cư dân ở đó có vẻ như đã phó thác cuộc đời mình cho số mệnh.

Ngay khi đến nơi, ông giáo yêu cầu ngưòi học trò tìm giúp mình một gia đình nghèo nhất trong khu vực. Đó sẽ là nơi họ tạm trú qua đêm. Đi bộ một lúc thì họ ra đến rìa thị trấn. Và ở đó, giữa mênh mông, hai người dừng chân trước một căn lều nhỏ tồi tàn rệu rã nhất mà họ từng nhìn thấy.

Cái cấu trúc sắp sụp đổ này nằm ở ngoài rìa xa nhất của một nhóm nhỏ vài căn nhà vùng thôn quê. Hiển nhiên là căn lều này thuộc về một gia đình nghèo khó nhất làng. Những bức vách đứng đó như chỉ nhờ vào phép lạ, đe dọa sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào. Nước thấm qua cái mái nhà tạm bợ vốn trông chẳng có sức đâu mà che chắn được thứ gì, và đủ mọi thứ rác rưởi được gom góp lại chất dựa vào các bức vách của ngôi nhà càng làm tăng thêm vẻ rệu rã.

Chủ nhà được một chú nhóc con báo động về sự có mặt của hai vị khách lạ, đã bước ra và chào đón nhiệt tình.

“Xin chào, ông bạn quý!”

Ông giáo đáp lễ: “Không biết ông có vui lòng cho hai kẻ bộ hành mệt lả này tá túc một đêm ở đây không?”

“Ở đây chật chội lắm, nhưng nếu các vị không ngại gì thì chúng tôi xin mời”.

Khi hai thầy trò bước vào trong, họ thật sự sốc khi nhìn thấy một không gian tí tẹo, không rộng hơn mười lăm thước vuông, là nơi ở của tám con người. Bố, mẹ, bốn đứa con và hai ông bà cụ cố gắng hết sức để nhường mỗi người một chút khoảng trống trong tình trạng tù túng chật hẹp này. Những thân hình nhếch nhác và gầy gò một cách đau đớn cùng với quần áo rách rưới là bằng chứng rõ ràng của sự thiếu thốn phô bày cuộc sống hằng ngày của họ. Những gương mặt buồn bã và dáng vẻ lòm khòm cho thấy rõ sự bần cùng không chỉ đã chiếm lĩnh cơ thể họ, mà còn ăn sâu vào tâm hồn họ.

Hai vị khách không cưỡng được cái nhìn xung quanh, trong lòng tự hỏi liệu trong cái nơi khốn cùng này còn có thứ gì đáng giá không. Chả có gì!

Tuy nhiên, khi bước ra ngoài, họ mới nhận ra mình đã lầm. Thật đáng kinh ngạc vì gia đình này còn có một thứ tài sản bất thường – khá đặc biệt trong hoàn cảnh này…một con bò.

Con bò thì chẳng có gì đáng nói, nhưng cuộc sống và hoạt động hàng ngày của họ có vẻ như chỉ xoay quanh con vật này.

“Cho bò ăn đi”.

“Đừng để nó khát”.

“Buộc nó lại cho chắc”.

“Đừng quên dẫn nó đi ăn”.

“Vắt sữa bò đi!”.

Vậy đó, ta có thể thấy con bò giữ một vai trò quan trọng trong gia đình này, mặc dù chút sữa ít ỏi do nó cung cấp chỉ đủ để họ sống vật vã qua ngày. Tuy nhiên, con bò có vẻ phục vụ một mục đích lớn hơn: Nó là thứ duy nhất giữ cho họ khỏi rơi vào đường cùng.

Ở một nơi mà mọi thứ đều khan hiếm, việc sở hữu một tài sản có giá trị như vậy đã mang lại cho họ sự ngưỡng mộ, nếu không muốn nói là sự ghen tị, từ những người hàng xóm. Và ở nơi đó – trong chỗ bẩn thỉu và nháo nhác đó – hai thầy trò đã đặt lưng xuống nghỉ qua đêm.

Sáng hôm sau, trước khi bình minh kịp ló dạng, hai thầy trò lặng lẽ lên đường một cách thận trọng để không đánh thức những người khác. Người học trò nhìn lại, như muốn một lần nữa ghi nhận vào tâm khảm khung cảnh tồi tàn đó. Từ trong thâm tâm, anh hoàn toàn không hiểu được vì sao thầy lại dẫn mình đến đây.

Tuy nhiên, trước khi ra đến đường cái, ông giáo già thì thầm:

“Đã đến lúc cho con biết cái gì đã đưa chúng ta đến cái nơi tồi tàn này”.

Trong chuyến viếng thăm ngắn ngủi của mình, họ đã chứng kiến một cuộc sống hầu như hoàn toàn bị ruồng bỏ, nhưng người học trò vẫn chưa hiểu được lý do khiến gia đình đó lại sống cực khổ đến vậy. Vì sao họ lại ra nông nỗi này? Điều gì đã buộc họ phải ở lại đây?

Ông giáo đi chầm chậm về phía con bò đang bị buộc vào một cái cột hàng rào lung lay cách căn nhà chưa đầy hai mươi thước. Khi còn cách con bò khoảng một bước chân, ông giáo già rút ra một con dao găm mà ông mang theo bên mình. Người học trò cảm thấy hoang mang. Khi ông giáo giơ tay lên, anh như chết điếng khi nhận ra điều thầy mình sắp làm. Anh ta hầu như không tin vào mắt mình khi ông giáo già đưa lưỡi dao cứa ngọt một đường ngang cổ con bò. Vết cắt chí mạng làm cho con vật ngã quỵ.

“Nhìn xem thầy đã làm gì?”, anh đau đớn hỏi ông giáo bằng một giọng thì thầm vì sợ đánh thức mọi người. “Làm sao thầy lại có thể giết chết con vật tội nghiệp đó chứ? Đây là loại bài học gì mà có thể khiến cho gia đình đó phải lâm vào cảnh suy sụp hoàn toàn? Đây là tất cả những gì họ có. Rồi họ sẽ ra sao?”

Chẳng chút xao động vói thái độ đau khổ của người học trò và làm ngơ trước những thắc mắc của anh ta, ông giáo bỏ đi, để lại cảnh tượng hãi hùng phía sau, bàng quang trước thảm cảnh mà gia đình đó sẽ phải đối mặt khi mà họ đã mất đi con bò. Anh học trò bước theo sau, trong lòng vẫn còn nhiều khúc mắc, và họ tiếp tục lên đường.

Còn cái gia đình đó bị buộc phải đối mặt vói một tình trạng bấp bênh, đầy rẫy những khó khăn và khả năng bần cùng hơn nữa. Trong suốt những ngày sau đó, anh học trò bị ám ảnh không thôi vì ý nghĩ khủng khiếp rằng cả gia đình đó sẽ chết đói hết nếu họ không có con bò. Liệu anh còn có thể rút ra kết luận nào khác từ sự mất mát nguồn sống duy nhất của họ? Trong nhiều tháng sau, anh lúc nào cũng ray rứt với những ý nghĩ này và với cảnh tưọng của buổi sáng đau buồn hôm ấy.

Một năm qua đi và một buổi chiều nọ, ông giáo già gợi ý họ trở lại ngôi làng đó xem thử chuyện gì đã xảy ra với gia đình kia. Chỉ một gợi ý nhỏ về một sự kiện dường như đã đi vào quên lãng nhưng cũng đủ để đánh thức trong lòng người học trò cái ký ức sống động về bài học mà, cho đến tận bây giờ, anh vẫn không thể nào hiểu hết.

Một lần nữa, đầu óc anh học trò lại chìm ngập trong những suy nghĩ về gia đình khốn khổ kia và vai trò mà anh đã tham gia trong phần số của họ. Chuyện gì đã xảy ra với họ? Họ có sống sót qua cái đòn nặng nề đó không? Họ có bắt đầu nổi một cuộc sống mới không? Liệu mình có thể giáp mặt với họ sau những gì mà thầy đã làm?

Mặc cho những ý nghĩ rối beng trong đầu, người học trò bất đắc dĩ nhận lời và miễn cưỡng tham dự chuyến đi có thể làm sáng tỏ sự việc đã khiến anh phải khốn khổ cả năm qua.

Sau nhiều ngày, hai người đến ngôi làng cũ. Họ tìm kiếm căn lều năm trước trong vô vọng. Cảnh vật xung quanh trông vẫn như xưa, nhưng chẳng thấy bóng dáng cái nơi tồi tàn mà họ đã qua đêm ngày ấy đâu cả, thay vào đó là một căn nhà xinh xắn vừa mới được xây dụng trên nền đất cũ. Họ dừng chân và hết nhìn ngược lại nhìn xuôi để biết chắc mình đã đến đúng chỗ.

Người học trò lo ngại rằng cái chết của con bò là một đòn giáng quá mạnh khiến một gia đình trơ trụi như họ không thể nào qua nổi. Có lẽ họ đã bị buộc phải bỏ đi và một gia đình khác khá giả hơn đã may mắn làm chủ mảnh đất và dựng nên ngôi nhà mới này. Còn khả năng nào khác đâu chứ? Chắc hẳn sự xấu hổ đã khiến họ phải tha hương.

Trong lúc những ý nghĩ đó đang lẩn quẩn trong đầu, anh học trò cứ lưỡng lự giữa ý muốn biết chuyện gì đã xảy ra cho gia đình nọ và việc mặc kệ họ để tiếp tục lên đường, né tránh cái việc chẳng thú vị gì là xác minh sự nghi ngờ tồi tệ trong đầu mình, nhưng cuối cùng anh quyết định khám phá – mình cần phải biết, cho nên anh gõ cửa ngôi nhà và đứng đợi.

Trong chốc lát, một người đàn ông vui vẻ từ trong nhà bước ra. Thoạt tiên anh học trò không nhận ra ông ta. Nhưng rồi anh không thể giấu được vẻ thảng thốt khi nhận ra đó chính là người đã cho họ ngủ trọ năm ngoái. Hiển nhiên cùng là một người, nhưng có cái gì đó rất khác lạ ở con người này.

Ông ta mặc quần áo sạch sẽ và chải chuốt gọn gàng. Ông ta có nụ cười trên đôi môi và sự linh lợi trong đôi mắt. Rõ ràng đã xảy ra một điều gì đó có ý nghĩa to lớn trong đời ông ta. Người thanh niên gần như không tin vào mắt mình. Làm sao lại có thể như thế? Liệu chuyện gì có thể xảy ra chỉ trong thời gian một năm? Anh ta bổ nhào lại chào hỏi người đàn ông nọ và ngay lập tức “truy vấn” ông ta về vận may nào đã đến với ông và gia đình.

“Chỉ năm ngoái, khi chúng tôi ghé qua đây…”, anh nói, “… các ông dường như đang sống trong tình trạng bất hạnh và vô vọng. Hãy cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì làm các ông thay đổi nhiều như thế. Điều gì đã khiến các ông gặp may đến vậy?”

Không đếm xỉa gì đến việc chính hai người khách này đã là thủ phạm giết con bò, người đàn ông mời họ vào nhà và bắt đầu kể câu chuyện ly kỳ của gia đình mình.

Câu chuyện sẽ làm thay đổi cuộc đời anh bạn trẻ của chúng ta mãi mãi.

Ông chủ nhà kể rằng thật là một sự trùng hợp kỳ lạ, khi ngay cái ngày mà hai thầy trò rời đi, không biết kẻ bất lương nào do ganh ghét với tài sản hiếm hoi của gia đình ông, đã nhẫn tâm cắt cổ con vật tội nghiệp đó.

“Tôi phải thừa nhận rằng…”, người đàn ông nói, ” … phản ứng đầu tiên của chúng tôi là vô cùng tuyệt vọng và đau khổ. Trong suốt một thời gian dài, sữa của con bò đó là nguồn sống duy nhất của chúng tôi. Hơn nữa, nó còn là tài sản duy nhất mà chúng tôi có; cuộc sống của chúng tôi phụ thuộc vào nó. Con bò đó là tâm điểm cho sự tồn tại hằng ngày của chúng tôi, nói thật lòng, việc có được con vật ấy tạo cho chúng tôi một cảm giác an toàn và mang lại cho chúng tôi sự ngưỡng mộ từ hàng xóm…”

“… Không lâu sau cái ngày bi đát ấy, chúng tôi nhận ra rằng nếu không làm một cái gì đó, chúng tôi chỉ có thể rơi vào tình huống tệ hại hơn. Chúng tôi đã xuống tới đáy cuộc đời khi mất đi con vật ấy. Chúng tôi cũng cần phải ăn và nuôi nấng con cái nữa. Và rồi chúng tôi phát hoang một miếng đất phía sau nhà, gieo vài hạt rau củ quả. Đó là cách mà chúng tôi sống qua ngày trong vài tháng đầu”.

“… Một thời gian sau, chúng tôi nhận thấy rằng mảnh vườn đó cung cấp nhiều lương thực hơn mức chúng tôi cần. Nếu có thể bán cho những người xung quanh, chúng tôi có thể mua thêm hạt giống. Thế là, không lâu sau, chúng tôi không những đủ ăn mà còn có thể đem ra chợ bán”.

” … Và rồi điều đó xảy ra!”, người đàn ông hồ hỏi nói, “… Lần đầu tiên trong đời chúng tôi có tiền mua thực phẩm và quần áo. Và chúng tôi nhận thấy niềm hy vọng cho một cuộc đời mới, một cuộc đời mà chúng tôi chưa bao giờ nghĩ, ngay cả trong mơ, là có thể trở thành hiện thực. Chúng tôi xây căn nhà nhỏ này hồi tháng trưóc. Có vẻ như chuyện mất con bò đã mở mắt cho chúng tôi thấy một cuộc sống khác có triển vọng”.

Anh bạn trẻ lấy làm kinh ngạc khi nghe câu chuyện. Cuối cùng anh cũng nhận ra bài học mà người thầy đáng kính đã muốn dạy cho anh. Đột nhiên mọi thứ trở nên rõ ràng. Cái chết của con bò không hề là dấu chấm hết dành cho họ như anh đã lo sợ, mà đã mở ra một cuộc sống mới với nhiều cơ hội tốt hơn.

Người chủ nhà mời hai thầy trò ở lại qua đêm và họ vui vẻ nhận lời. Sáng hôm sau, họ chào tạm biệt ông chủ và gia đình, tiếp tục cuộc hành trình của mình.

Ông giáo, vốn lặng thinh từ bấy đến giờ, hỏi anh học trò, vốn vẫn đang còn kinh ngạc với những gì anh ta được nghe kể và chứng kiến:

“Con có nghĩ là gia đình nọ vẫn có thể đạt được những điều mà họ gặt hái trong năm vừa qua nếu như họ vẫn còn con bò đó?”.

“Có lẽ không!”, người học trò trả lời không do dự.

“Vậy bây giờ con hiểu chưa? Con bò mà họ yêu quý như báu vật chính là sợi dây xích trói buộc cuộc đòi họ với đói nghèo khổ cực. Họ đã đinh ninh rằng con bò đó giúp họ khỏi bị suy sụp, nhưng phải đợi đến khi mất đi sự an toàn giả tạo đó thì họ mới bị buộc phải nhìn sang một hưóng mới”.

“Nói cách khác…”, anh học trò tiếp lời, “… con bò – con vật mà hàng xóm của họ coi như là ơn phước – đã cho họ cái cảm giác mình không phải đang sống trong sự bần cùng, nhưng thực ra cuộc sống của họ rất thảm hại”.

“Đúng là như thế!”, ông giáo già lên tiếng, “… Đó là điều sẽ xảy ra khi con tin rằng cái thứ ít ỏi mình có được là đã đủ lắm rồi. Chỉ một ý nghĩ đó thôi đã là sợi xích nặng nề ngăn không cho con tìm kiếm những thứ khác tốt hơn. Sự thỏa mãn bắt đầu hủy hoại cuộc đời con. Con chấp nhận các hoàn cảnh của mình dù không hài lòng với chúng. Con biết rằng con không vui sướng với vị trí của mình trong cuộc sống, nhưng con cũng không thấy khốn khổ. Con thất vọng với cuộc sống mà mình được hưởng nhưng sự bất mãn không đủ lớn để con tìm cách làm một cái gì đó với nó. Con có thấy điều đó bi đát như thế nào không?”.

“Khi con có một công việc mà con không thích, cái công việc mà thậm chí chẳng đáp ứng được những nhu cầu tối thiểu và cũng chẳng mang lại cho con bất cứ sự thỏa mãn cá nhân nào hoặc cho con cuộc đời mà con muốn, thì quyết định bỏ đi và tìm công việc khác là điều dễ dàng. Nhưng khi cái công việc mà con không thích đó giúp con trả được nợ, sống sót, và cũng tận hưởng được một vài tiện nghi nho nhỏ, thì con dễ dàng rơi vào cái bẫy hài lòng với suy nghĩ rằng ít nhất thì mình cũng có được một cái gì đó. Cuối cùng, con biện minh rằng khối người muốn cái công việc đó mà có được đâu”.

“Cũng giống như con bò, thái độ đó luôn luôn kiềm hãm con. Nếu không gạt bỏ nó đi, mãi mãi con sẽ không thể thấy được gì khác hơn ngoài những thứ con đã biết lâu nay. Con sẽ trở thành một nạn nhân chung thân của những giới hạn mà con tự đặt ra trong cuộc sống của mình. Điều đó cũng giống như con tự bịt mắt mình ở vạch xuất phát và cầu nguyện cho mình thắng cuộc”.

Người học trò càng nghe càng kinh ngạc. Anh cảm thấy thích thú với những nhận định của thầy mình và bắt đầu hiểu cặn kẽ những vấn đề đó.

“Chúng ta ai cũng có những con bò trong đời mình. Chúng ta mang trên mình gánh nặng của những niềm tin sai lầm, những lời biện bạch, những nỗi sợ và những định kiến. Bi đát thay, tất cả những hạn chế do ta tự áp đặt cho mình đã trói buộc chúng ta vào một cuộc sống tầm thường”.

“Không chỉ có vậy”, ông giáo già tiếp lời, “nhiều người ngoan cố giữ lại cái lý do họ không thể sống cuộc đời mà họ luôn mơ ước. Họ tạo nên những lời bào chữa hầu như rất đáng tin để biện hộ với chính mình và với ngưòi khác, và tiếp tục sống với những xáo động nội tâm khi họ nhận ra rằng những lý lẽ đó có lẽ đánh lừa được người khác chứ không lừa được bản thân mình”.

“Thật là một bài học lớn”.

Người học trò trầm ngâm nói, đồng thời hướng suy nghĩ về những con bò của mình. Trên đường về, anh cẩn thận xem xét tất cả những hạn chế mà anh đã vận vào mình trong cuộc đời. Và anh quyết định sẽ loại bỏ tất cả những niềm tin đã trói buộc anh vào một cuộc đời làng nhàng và tầm thường, cũng như đã ngăn cản anh thể hiện tiềm năng thật sự của mình.

Không nghi ngờ gì nữa, anh tự nhủ, ngày hôm đó đã đánh dấu sự bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời không có bò.

Nguồn: Tổng hợp

Đừng ngại thất bại khi đang còn trẻ

Người 20 tuổi khác người 50 tuổi ở chỗ, họ còn nhiều thời gian để sửa chữa những sai lầm. Vì thế đừng ngại thất bại.

1. Niềm tin vào bản thân

Muốn tin tưởng người khác, trước hết bạn phải có niềm tin vào chính mình. Không ai thật sự hoàn hảo, vì thế, đừng “trầm trọng hoá” những điểm yếu của bản thân. Những khi muốn buông xuôi hoặc từ bỏ, hãy nghĩ về những điểm mạnh bạn đang có và không ngừng tin tưởng rằng, bạn sẽ làm được chỉ cần bạn muốn.

2. Dám thất bại

Người 20 tuổi khác người 50 ở chỗ, họ còn nhiều thời gian để sửa chữa những sai lầm. Vì thế đừng ngại thất bại, cho dù đó là điều không ai mong muốn. Có trải qua thất bại, bạn mới hưởng trọn cảm giác ngọt ngào của thành công. Không ai khuyến khích bạn gặp thất bại, nhưng hãy luôn giữ tư thế sẵn sàng chấp nhận “lùi một bước” trong mọi hoàn cảnh. Khi vượt qua được nó, bạn sẽ trưởng thành hơn.

3. Lòng vị tha

Ai cũng có thể mắc sai lầm, ngay cả bạn cũng vậy. Vì vậy, hãy tha thứ cho những lỗi lầm của người khác để chắc rằng, khi rơi vào hoàn cảnh tương tự, bạn cũng sẽ nhận được sự vị tha.

4. Không đánh mất hy vọng

Hãy nhớ rằng, còn trẻ nghĩa là bạn còn cơ hội để sửa sai, làm lại và tiếp tục cố gắng. Cho dù hiện tại bạn chưa thành công, nhưng bạn đừng để mất niềm tin vào ngày mai. Thành công vẫn đang đợi ở phía trước, chỉ cần bạn không đánh mất hy vọng.

5. Tình yêu cuộc sống

Tuổi trẻ là những năm tháng thanh xuân đẹp nhất trong cuộc đời, một khi đã qua thì không bao giờ trở lại. Hãy cảm nhận cuộc sống từ những điều bình dị nhất, hãy trân trọng cuộc sống với những gì đang có và không ngừng hướng đến tương lai. Đừng để những bộn bề, lo toan của cuộc sống khiến bạn quên mất rằng: “Cuộc sống thật tươi đẹp!”. Tình yêu cuộc sống là chất xúc tác giúp bạn luôn lạc quan, vui sống và dạt dào năng lượng để làm mọi việc.

6. Tự đưa ra quyết định

Nhiều người thường ao ước thời gian quay trở lại để được làm theo ý mình. Nhưng sự thật là thời gian chẳng bao giờ chờ đợi ai. Vì thế, ít nhất một lần trong đời, bạn hãy đưa ra quyết định của chính mình và chịu trách nhiệm với nó. Quyết định của bạn có thể đúng hoặc sai nhưng ít nhất, bạn sẽ không cảm thấy hối tiếc vì luôn phải sống cuộc đời của người khác.

7. Có mục đích

Tuổi trẻ là khoảng thời gian vô giá để khám phá bản thân, nhưng sẽ không ít lần bạn rơi vào tâm trạng hoang mang khi chưa tìm được mục đích sống. Để tránh rơi vào cảm xúc tiêu cực này, hãy vạch ra cho bản thân mục tiêu trong công việc, trong cuộc sống. Khi đạt được mục tiêu đó, lúc nhìn lại, bạn sẽ thấy mình đi được bao xa và tiến bộ nhường nào. Còn không, ít nhất, bạn cũng biết mình đang ở đâu và cần đi đến đâu.

Nguồn: Tổng hợp.